• Home
  • Posts RSS
  • Comments RSS
  • Edit
Blue Orange Green Pink Purple

.Albert's Palace

WELCOME BABES

Wonderful tonight



It's late in the evening; she's wondering what clothes to wear.
She puts on her make-up and brushes her long blonde hair.
And then she asks me, "Do I look all right?"
And I say, "Yes, you look wonderful tonight."

We go to a party and everyone turns to see
This beautiful lady that's walking around with me.
And then she asks me, "Do you feel all right?"
And I say, "Yes, I feel wonderful tonight."

I feel wonderful because I see
The love light in your eyes.
And the wonder of it all
Is that you just don't realize how much I love you.

It's time to go home now and I've got an aching head,
So I give her the car keys and she helps me to bed.
And then I tell her, as I turn out the light,
I say, "My darling, you were wonderful tonight.
Oh my darling, you were wonderful tonight."
Read More 0 nhận xét | Người đăng: .Albert edit post

Bằng lòng đi em.



Sáng tác: Vinh Sử - Cô Phượng

Bằng lòng đi em, anh về quê mang lễ cau trầu
Mẹ cha lên hỏi kết hoa bằng thuyền đưa dâu đó nghe
Áo cưới hình đôi bồ câu khăn vấn nhiều vàng mượt đâu đó
Bằng lòng đi em quê miền Tây trái cây xanh màu

Bằng lòng đi em, dâu làng anh không thiếu bạc tiền
Cườm xanh tay nhẫn rất sang bằng vòng ximen
Đám cưới bà con ngợi khen, dây pháo tả dài nổ rền hén
Bằng lòng đi em qua mùa trăng ta cưới nhau liền

Hỏi mãi sao im re
Sao mà lặng thinh không muốn nói
Anh trắng đêm muỗi kêu vo ve
Anh biết chưa đông đã về
Nghe gió đưa bụi chuối sau hè

Bằng lòng đi em không lẻ loi đom đóm lập loè
Bằng lòng đi em miền Tây quen khói lam chiều
Cầu tre lắc lẻo bướm ong, phượng hồng ve kêu
Giếng nước cầu xưa tình yêu chim líu lo chuyền cành điều kia kìa
Bằng lòng đi em xuôi miền Tây có khói lam chiều

Bằng lòng đi em không lẻ loi đo đóm lập loè
Bằng lòng đi em quê miền Tây quen khói lam chiều
Cầu tre lắt lẻo bướm ong, phượng hồng ve kêu
Giếng nước cầu xưa tình yêu chim líu lo chuyền cành điều kìa
Bằng lòng đi em anh về quê mang lễ cau trầu
Bằng lòng đi em qua mùa trăng
Ta cưới nhau liền...
Read More 3 nhận xét | Người đăng: .Albert edit post

Chim sáo ngày xưa


Ngày xưa em như chim sáo, sống vô tư hay mộng mơ nhiều
Nhìn em đi qua cuối xóm, làn tóc mây bay má ửng hồng
Chiều nay theo em anh bước, bước bên em trên con đường làng
Nhìn em anh như muốn nói: "Này cô bé kia chờ anh đi cùng!"
Ô hay, Anh này kỳ ghê, người ta đi về, chung đường thời kệ người ta
Cớ sao em vội đi mau, để khi ngoảnh lại nhìn nhau em thẹn thùng
Em ơi! đường về còn xa, để anh đưa về, đưa về anh chẳng tính công
Dẫu mai em có lấy chồng, anh xin làm người, làm người đưa sáo qua sông!

Thời gian trôi đi nhanh quá, tiếng yêu tôi chưa kịp xếp vần
Một ngày kia lũy tre cuối xóm, chẳng thấy em chiều nay đi về
Hỏi ra mới hay chim sáo đã sang sông sáo đi lấy chồng
Còn đâu những chiều theo bước, giờ chỉ có anh lẻ loi đi về ...

Ai đem chim sáo sang sông, để cho chim sáo sổ lồng, sổ lồng bay xa
Sáo bay bỏ lại mình ta, bơ vơ một nẻo, xa xăm đi về
Sáo ơi! Bây chừ ngồi đây chờ ai ai chờ, thôi rồi hết đợi hết trông
Trách cho số kiếp bọt bèo, duyên kia chẳng đặng, thì đành nhìn sáo sang sông!

Trách cho số kiếp bọt bèo, duyên kia chẳng đặng, thì đành nhìn sáo sang sông!!!
(Dẫu mai em có lấy chồng, anh xin làm người, làm người đưa sáo qua sông!!!)
Read More 0 nhận xét | Người đăng: .Albert edit post

Hương tóc mạ non



Nghe em hát câu dân ca sao mượt mà lòng anh thương quá.
Tiếng ngọt ngào nào đong đưa nhớ xa xưa trời trưa bóng dừa
Hẹn hò nhau tình quê hai đứa
Mùi mạ non hương tóc em biết bao kỷ niệm
Nhắc lại thấy thương nghe thật buồn

Lâu nay muốn qua thăm anh nhưng ngại vì cầu tre lắc lẻo
Tháng ngày tuổi đời trôi theo níu chân nhau, bạc thêm mái đầu
Còn tìm đâu ngày xưa yêu dấu
Đường về hai thôn cách xa, thoáng cơn gió chiều
Nhớ mùi tóc em hương đậm đà.

Lòng chợt buồn mênh mông
Dáng xưa tan theo giấc mộng
Chắc người đã bước sang sông
Đang mùa lúa trổ đòng đòng
Làm sao em quên, những ngày khi mới quen tên
Bên gốc đa ven đường hai đứa ngồi tỏ tình yêu thương

Anh thương tóc em bay bay trong chiều chiều gợi bao nỗi nhớ
Nhớ từng nụ cười ngây thơ thắm duyên mơ
chiều nghiêng nắng đổ
Về quê em phù sa bát ngát
Tình mình dù ngăn cách sông chứ đâu cách lòng
Mỗi lần nhớ em sao nghẹn lòng ...
Read More 0 nhận xét | Người đăng: .Albert edit post

Qua ngõ nhà em.



Sáng tác: Vinh Sử - Bồng Nga

Anh vẫn đi về qua ngõ nhà em
Chân bước ngập ngừng đầy vơi nỗi niềm
Thương thầm ai ở bên hiên
Tóc thề buông xõa vai mềm
Em vốn dòng gia giáo ngoan hiền

Anh vẫn đi về con ngõ tình yêu
Chưa dám trao lời vì anh quá nghèo
Thư tình tha thiết bao nhiêu
Muốn gửi ai ấy một điều
E chối bỏ thêm khổ đau nhiều

Nhớ nhung từng đêm anh ngủ không yên
Tìm bao câu nói êm đềm
Mong đối mặt xin tỏ em tường
Đến khi gặp em chưa nói nên câu
Nhịp tim như trống liên hồi
Không dám dừng chân bước vội vàng

Anh vẫn đi về con ngõ hoàng hôn
Cô bác họ hàng mừng em lấy chồng
Anh giờ qua ngõ như không
Nghe đạn bom nổ trong lòng
Tan vỡ mộng theo lễ tơ hồng
Read More 0 nhận xét | Người đăng: .Albert edit post

Kim Dung và những ông thần si tình!

Vũ Đức Sao Biển

Tâm lý học hiện đại định nghĩa: “Đam mê là một tình cảm mãnh liệt, hướng chủ thể tới một đối tượng duy nhất và làm khô héo những tình cảm khác”. Chắc hẳn Kim Dung đã nghiên cứu, thẩm thấu, nhập tâm định nghĩa này. Và rõ ràng, trong tác phẩm văn học của ông, tính cách đặc thù của những nhân vật đam mê tình yêu hiện ra lồ lộ. Tôi gọi những nhân vật ấy là những ông thần si tình. Họ là những “ông thần” bởi cách thể hiện trạng thái si tình của họ vượt xa các trạng thái si tình của người thường, vượt xa những nhân vật trong tiểu thuyết tình cảm kim cổ. Đối với họ, si tình trở thành một tôn giáo và đối tượng trở thành giáo chủ.

Có thể đề cập đến Đoàn Dự (Thiên Long bát bộ), vương tử nước Đại Lý, thấm nhuần Nho học và Phật học, như là biểu tượng thượng thừa si tình. Rời Vân Nam, chàng trai này phiêu bạt đến Cung Kiếm hồ, núi Vô Lượng. Tại đây, chàng gặp hoạn nạn, phải trốn xuống hồ, lại bị thác nước cuốn vào trong một thạch thất (nhà đá). Nhìn thất một pho tượng tạc hình một thiếu nữ, Đoàn Dự đã há miệng, líu lưỡi, say mê ngay. Lạ lùng là những rung động đầu đời, tiếng sét ái tình đầu đời của Đoàn Dự không dành cho một thiếu nữ bằng xương bằng thịt mà lại dành cho một pho tượng. Đoàn Dự đã gọi pho tượng ngọc bằng “Thần tiên nương tử” (cô gái thần tiên) và đối với pho tượng, anh chàng si tình này ngàn lần lễ phép, kính ngưỡng. Chẳng vậy mà dù trong thạch thất có hàng chữ “giải y nãi kiến” (cứ cởi áo ra là thấy ngay), Đoàn Dự vẫn không dám cởi chiếc áo gấm của pho tượng.


Chàng trai chăm chỉ cúi đầu lạy pho tượng ngọc và càng lạy thì chiếc chiếu dưới chân càng chuyển động, để lộ ra một “cơ quan”: 3 mũi tên đồng xanh. Ý nghĩa của 3 mũi tên này là nếu ai bộp chộp, sàm sỡ cởi áo pho tượng ngọc thì sẽ đạp trúng cơ quan, 3 mũi tên đồng sẽ giết chết người ấy ngay trước khi người ấy kịp hiểu ra những võ công bí ẩn trong thạch thất. Đoàn Dự không tiết mạn pho tượng, không ham võ công, chỉ say mê nhan sắc của pho tượng nên đã vượt qua được cái bẫy chết người ấy. Chàng trai chỉ học trong thạch thất một môn công phu để…chạy trốn kẻ địch. Đó là môn Lăng Ba vi bộ, mô phỏng bước chân nhẹ nhàng, thanh thoát của nàng tiên Lăng Ba trong thần thoại Trung Quốc. Quả nhiên về sai, nhờ có Lăng Ba vi bộ, Đoàn Dự thoát được nhiều tình huống nguy hiểm đến tính mạng. Cho hay, si tình cũng được việc.

Về sau này, Đoàn Dự say mê Vương Ngữ Yên vì tìm thấy ở Vương Ngữ Yên những đường nét dịu dàng của “Thần tiên nương tử”. Tất nhiên Vương Ngữ Yên đánh giá Đoàn Dự như một anh chàng si ngốc; cô chỉ yêu biểu ca Mộ Dung Phục của cô. Nhưng cô đi đến đâu, Đoàn Dự vẫn lẽo đẽo đi theo. Thậm chí giữa rừng đao núi kiếm của quân Tây Hạ, Đoàn Dự cũng mò đến để dặn cô: “Vương cô nương, nếu có việc nguy nan, xin cho tiểu sinh cõng cô nương chạy trốn nhé”. Ấy là Đoàn Dự cậy vào môn công phu Lăng Ba vi bộ ảo diệu của mình.

Rồi cuối cùng tình cảm chân thành của ông thần si tình Đoàn Dự cũng được Vương Ngữ Yên đến đáp. Chẳng những lấy được Vương Ngữ Yên, Đoàn Dự còn lấy Mộc Uyển Thanh, Chung Linh. Ấy bởi vì Đoàn Dự lên ngôi hoàng đế nước Đại Lý, mà hoàng đế thì có quyền có đến… tam cung lục viện!

Thiên Long bát bộ cũng có một nhân vật si tình thượng thừa là Du Thản Chi. Du Thản Chi là con trai của Du Ký, cháu của Du Câu ở Tụ Hiền trang, Giang Nam. Sau khi cha và bác bị giết, Du Thản Chi phiêu bạt giang hồ, bị quân Khiết Đan bắt được đưa qua biên giới làm “chiến lợi phẩm”. Du Thản Chi căm thù Kiều Phong đến tận xương tuỷ vì Kiều Phong giết cha và bác của hắn nhưng hắn lại say mê A Tử, em vợ Kiều Phong ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tâm trạng của Du Thản Chi khi gặp A Tử được miêu tả là “tim đập, chân run, nói không ra lời”.

A Tử, cô gái mới 16 tuổi, đối xử với tù binh là Du Thản Chi 17 tuổi bằng những thủ đoạn cực kỳ tàn độc. Ngay ngày đầu tiên mang Du Thản Chi về, cô đã cho gã đi “diều giấy”: sai quân Khiết Đan cưỡi ngựa ném gã lên không gian rồi cứ vậy mà “phóng” gã, không cho gã rơi xuống đất để làm vui cho cô. Cô lại cho quân dong gã vào dây rồi phóng ngựa chạy cho thân thể gã bầm dập đau đớn như ngàn côn đánh đập, như muôn trượng lửa hồng. Ấy vậy mà khi tỉnh lại, gã vẫn quỳ xuống hôn bàn chân của cô, liếm láp từng ngón chân cô để bày tỏ lòng tôn kính. Nhìn một cách nào đó thì Du Thản Chi là một biểu tượng của trạng thái khổ dâm.

Du Thản Chi không chết. Một ông thần si tình thì làm sao chết được? Kim Dung quả thật bất công khi kéo dài những đau đớn trong đời Du Thản Chi. A Tử sai thợ rèn khéo tay làm một mặt nạ sắt, nướng đỏ ráp lên đầu Du Thản Chi biến gã thành tên Thiết Sửu (thằng hề bằng sắt). Để thử nghiệm “công trình” của mình, cô buộc gã phải đút đầu vào miệng sư tử cho sư tử cắn xem chơi. Cũng nhờ cái mặt nạ sắt ấy mà Tiêu Phong không nhìn ra được Du Thản Chi, còn Du Thản Chi thì thoải mái nhìn Tiêu Phong với ánh mắt rực lửa căm hờn bởi Tiêu Phong đã từng là kẻ thù giết cha, giết bác của gã và gã biết A Tử rất mê Tiêu Phong.

Du Thản Chi si tình A Tử đến nỗi gã sẵn sàng chết vì A Tử. Gã tình nguyện cho con Hàn tầm trên núi Tuyết Sơn hút máu để A Tử luyện công. Gã xông pha cứu A Tử, chống lại thầy mình là Đinh Xuân Thu để chịu làm kẻ bất trung, bất nghĩa. Khi A Tử đui hai mắt, gã mượn được lưỡi thủy thủ chém sắt như chém bùn để tự tháo cái lồng sắt trên đầu mình ra, trở thành một người mặt quỷ, xưng là Trang Tụ Hiền, đi theo bao bọc A Tử. Gã tình nguyện hiến đôi mắt của mình cho “thầy thuốc” Hư Trúc đem ráp vào hố mắt A Tử để A Tử sáng trở lại còn gã cam chịu phận đui mù. Gã say mê A Tử chỉ để mà si mê, không vì một lý do nào khác, kể cả lý do tình dục. Cuối cùng, khi Tiêu Phong chết, A Tử móc đôi mắt trả lại cho Du Thản Chi rồi bồng Tiêu Phong rớt xuống thung lũng sâu ngoài Nhạn Môn Quan. Và gã cũng đi theo…

Cách si tình của Du Thản Chi ngu hơn Đoàn Dự rất nhiều. Chính Đoàn Dự cũng kính “bậc thầy” Du Thản Chi khi Đinh Xuân Thu bắt được A Tử, buộc gã phải quay lại khiêu chiến với quần hùng tụ tập trên núi Tung Sơn phái Thiếu Lâm thì lão mới tha chết cho A Tử. Gã sẵn sàng làm mọi thứ: lừa thầy, phản bạn, giết bất cứ người nào. Làm bất cứ việc gì thương luân bại lý vì A Tử. Cho nên nếu goi Đoàn Dự là phó tiến sĩ si tình thì phải phong cho Du Thản Chi là tiến sĩ si tình mặc dù không có một đại học nào cấp bằng cho các tay si tình dại gái.

Tôi có thể kể ra hai viên cử nhân si tình khác trong Lộc Đỉnh ký. Nhân vật đầu tiên là Vi Tiểu Bảo, khi mới gặp A Kha, hắn đã thề một câu rất kì quái rằng nếu hắn không chiếm được cô thì mười tám đời tổ tiên nhà hắn là quân rùa đen hết ráo. Chẳng những hắn si tình cô con gái mà hắn si tình luôn…bà mẹ vợ, danh kỹ Trần Viên Viên, trên 40 tuổi, đã đi tu. Vi Tiểu Bảo được cái nói thẳng nói thật, dẫu lời nói có sống sượng, thô lỗ, tục tằn. Ấy vậy mà đàn bà con gái Trung Quốc (trong Lộc Đỉnh ký thôi nhé) mê hắn muốn chết. Thái độ si tình của hắn khá thực tế: mê ai là để ngủ cho được với người ấy, không ngủ được thì dù là Tây Thi tái thế, Bao Tự hồi sinh hắn cũng không thèm.

Lại có một viên cử nhân si tình khác là Mỹ đao vương Hồ Dật Chi. Lão này 60 tuổi, tướng mạo cực đẹp, si tình Trần Viên Viên, vứt cây đao đi để tự nguyện làm đầy tớ bửa củi, xách nước phục vụ cho Trần Viên Viên khi cô này đi tu. Lão rình nghe Viên Viên hát Viên Viên khúc, mấy chục năm chỉ lọt tai được tám chín câu. Chỉ như vậy, lão đã cho mình là người đại hạnh phúc.

Khi kết bạn với Vi Tiểu Bảo, nghe họ Vi nói chuyện si tình thực dụng, lão phê phán ngay. Chủ nghĩa si tình của lão là chủ nghĩa si tình thánh hoá, lý tưởng hoá; si tình ai là phải mong người đó được hạnh phúc, vui vẻ, kể cả giúp cho người mình si tình đi lấy chồng (không phải là mình). Chính vì quan điểm si tình khác nhau mà một già một trẻ cãi nhau ỏm tỏi, càng cãi càng đi vào chỗ mơ hồ, sai lạc.

Nghe đồn Kim Dung cũng là một ông trùm si tình trong cuộc sống và hình bóng ông tôn thờ là cô đào Hạ Mộng. Hạ Mộng còn sống đến bây giờ e đã bảy mươi tuổi có dư. Nhưng tuổi tác có ra quái gì so với tiến sĩ si tình Kim Dung. Có lẽ vì vậy mà ông đã xây dựng nên các “bậc thầy” Đoàn Dự, Du Thản Chi, Vi Tiểu Bảo, Hồ Dật Chi. Những đau đớn của họ, nếu có cũng chỉ là đau đớn tình thần nhiều hơn là thể xác. Và có lẽ Kim Dung thể hiện sự đau đớn ấy trong văn chương cũng là cách tự giải toả cho mình. Nếu không giải toả được, không chừng sẽ phát khùng phát điên lên mất.

Link nguồn
Read More 0 nhận xét | Người đăng: .Albert edit post

Đông phương bất bại



Đông Phương Bất Bại (東方不敗 - Dongfang Bubai) là một nhân vật trong tiểu thuyết kiếm hiệp Tiếu ngạo giang hồ của nhà văn Trung Quốc Kim Dung. Đông Phương Bất Bại là một nhân vật ái nam ái nữ do luyện môn Quỳ Hoa bảo điển, giáo chủ của Nhật Nguyệt thần giáo và là một đối thủ mà giáo chủ tiền nhiệm Nhậm Ngã Hành rất kính phục. Đông Phương Bất Bại có một mối tình đặc biệt với chàng trai Dương Liên Đình, cũng chính là nguyên nhân khiến Đông Phương Bất Bại bị Nhậm Ngã Hành cướp lại ngôi giáo chủ. Đông Phương Bất Bại nổi tiếng với môn võ công Quỳ Hoa bảo điển.

Đối thủ mà Nhậm Ngã Hành đặc biệt khâm phục

Theo lời kể của Nhậm Ngã Hành, Đông Phương Bất Bại trong quá khứ là phó giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo dưới quyền giáo chủ của Nhậm Ngã Hành. Nhậm Ngã Hành vì mải mê luyện tập Hấp tinh đại pháp nên đã giao toàn bộ công việc của giáo phái cho Đông Phương Bất Bại. Đông Phương Bất Bại đã quán xuyến rất tốt công việc của giáo phái khiến cho Nhậm Ngã Hành đặc biệt tin tưởng, nhờ đó sử dụng mật kế bắt giữ Nhậm Ngã Hành giam tại hắc lao Tây Hồ, và giao cho Giang Nam tứ hữu canh giữ và chiếm ngôi giáo chủ từ tay Nhậm Ngã Hành.

Đông Phương Bất Bại lên nắm chức giáo chủ, lại mải mê luyện Quỳ Hoa bảo điển (là bộ sách võ công có cùng nguồn gốc với Tịch tà kiếm pháp), vì thế lại bỏ bê công việc của giáo phái khiến cho Nhật Nguyệt thần giáo nội bộ lục đục, chém giết lẫn nhau và bị giang hồ căm ghét, gọi là Ma giáo. Đông Phương Bất Bại không xuất hiện trực tiếp mà thông qua người khác điều hành, sử dụng bừa bãi Tam thi não thần đan khống chế giáo chúng.

Khi Nhậm Ngã Hành nhờ có sự trợ giúp của Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung thoát ra khỏi hắc lao Tây Hồ đã ngay lập tức lên kế hoạch tiêu diệt Đông Phương Bất Bại. Và người mà ông ta khâm phục nhất trong ba người rưỡi mà ông ta khâm phục chính là Đông Phương Bất Bại:
"Lão phu võ công đã cao thâm, cơ trí cũng hơn người, vẫn cho là trong thiên hạ không còn ai là địch thủ. Chẳng ngờ lại bị Ðông Phương Bất Bại chơi một vố cay, suýt nữa mất mạng dưới đáy Tây Hồ, vĩnh viễn không thoát ra được. Ðông Phương Bất Bại đã là một nhân vật lợi hại đến thế thì lão phu không khâm phục hắn sao được?"

Mối tình với Dương Liên Đình

Vì Đông Phương Bất Bại luyện Quỳ Hoa bảo điển nên việc đầu tiên là phải "dẫn đao tự cung" (tự thiến bộ phận sinh dục của mình). Do đó, Đông Phương Bất bại dù có võ công tuyệt thế nhưng lại bị trở thành con người ái nam ái nữ. Đông Phương Bất Bại sống một mình trong tẩm cung (như một hoàng hậu), yêu thương một gã đàn ông đẹp trai lực lượng tên là Dương Liên Đình. Vì yêu Dương Liên Đình, Đông Phương Bất Bại đã giao toàn bộ quyền hành giáo phái cho anh ta, và nghe lời anh ta tàn sát đồng môn khiến cho giáo phái bị chia rẽ.

Khi nhóm người Nhậm Ngã Hành, Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh cùng Hướng Vấn Thiên tấn công Đông Phương Bất Bại đã bắt được Dương Liên Đình và sử dụng anh ta để khống chế Đông Phương Bất Bại, vì trên thực tế cả bốn người cộng lại đều không bằng Đông Phương Bất Bại. Nhờ đó, Nhậm Ngã Hành đã đánh Đông Phương Bất Bại trọng thương. Trước khi chết, Đông Phương Bất Bại đã hạ mình cầu xinh Nhậm Ngã Hành tha mạng và chăm sóc cho Dương Liên Đình. Bị Nhậm Ngã Hành từ chối và giết chết Dương Liên Đình, Đông Phương Bất Bại đã nổi giận dùng kim châm đâm mù mắt Nhậm Ngã Hành trước khi bị Nhậm Ngã Hành giết chết.

Sau khi Đông Phương Bất Bại chết, Nhậm Ngã Hành đã lấy ra bí kíp Quỳ Hoa bảo điển từ trong người Đông Phương Bất Bại và tiết lộ ra rằng chính ông ta đã gài bẫy Đông Phương Bất Bại bằng việc đưa cho Đông Phương Bất Bại bí kíp quái dị này.


===Theo Wikipedia===
Read More 4 nhận xét | Người đăng: .Albert edit post
Bài đăng cũ hơn

Color Paper

  • About
      .Albert's Palace
  • Labels

    • Apple (1)
    • Bút tre (1)
    • Game (1)
    • Kiếm hiệp (2)
    • Kim Dung (2)
    • Manchester United (2)
    • Nhạc nước ngoài (1)
    • Nhạc trữ tình (3)
    • Photoshop (1)

    Blog Archive

    • ▼  2009 (13)
      • ▼  tháng 2 (4)
        • Wonderful tonight
        • Bằng lòng đi em.
        • Chim sáo ngày xưa
        • Hương tóc mạ non
      • ►  tháng 1 (9)

    MY FANS

    free counters
  • Search






    • Home
    • Posts RSS
    • Comments RSS
    • Edit

    © Copyright .Albert's Palace. All rights reserved.
    Designed by FTL Wordpress Themes | Bloggerized by FalconHive.com
    brought to you by Smashing Magazine

    Back to Top